Vũ lực: Công cụ tiêu cực trong trật tự
Trong chương 31 của Đạo Đức Kinh, Lão Tử đã định nghĩa sâu sắc về "binh" (vũ lực)định nghĩa lại về bản thể học. Điều này vượt xa chủ nghĩa hòa bình đơn thuần, mà thay vào đó, trong khuôn khổ trật tự vũ trụ (Đạo), vũ lực được định nghĩa là "công cụ bất lợi".
Lão Tử chỉ ra rằng công cụ vốn không thiện ác, nhưng bản chất của "binh" lại trái ngược với "Đạo" – nguồn sống vô tận. Vì vậy, quân tử nên duy trì sự tách biệt về mặt tâm lý với vũ lựcsự tách biệt. Việc "bất xứ" có nghĩa là ngay cả khi nắm giữ sức mạnh hủy diệt, cũng không xem nó là nguồn gốc giá trị hay kiêu ngạo quyền lực.
「Vũ lực là công cụ bất lợi, người đời đều ghét bỏ, vì vậy người tu đạo không bao giờ dựa vào nó.」
Câu nói này phơi bày đặc tính "thụ động hóa" của vũ lực: nó không chỉ gây hại cho kẻ thù mà còn làm biến dạng chính người sử dụng. Khi lãnh đạo bắt đầu vui thích với hiệu quả của vũ lực, họ sẽ rơi vào vực sâu "vui giết người", cuối cùng đánh mất sức hút đạo đức đối với thiên hạ.
Chú thích:(1) Binh: vũ khí hoặc chiến tranh. (2) Vật: chỉ mọi người, đại chúng. (3) Bất xứ: không lưu lại, không dựa vào, không sử dụng.